Đời và đạo (Phần 5)

Ngày tạo: 14-06-2017

Đời và đạo luôn có nhiều mối liên hệ chặt chẽ, khăng khít. Những mối liên hệ này được thể hiện dưới nhiều dạng, ở nhiều hình thức khác nhau. Hiện nay, một số bậc làm cha mẹ hoặc một số  vị thầy vẫn áp đặt những công thức cổ điển từ những thế kỷ trước vào con trẻ và những học trò của mình. Chính những điểm yếu này, đã vô hình trở thành những rào cản, không có lối thoát trong cuộc sống hiện tại.

 

11. Tình cha mẹ với con cái.

Trong cuộc đời, tình cha mẹ với con cái là tình cảm thiêng liêng nhất. Không có gì có thể so sánh được với công ơn cha mẹ. Không có nghĩa tình máu mủ nào cao thượng như tình cha mẹ. Với bổn phận làm con, suốt cuộc đời này bạn không thể trả hết những nghĩa tình sâu nặng đó.

Cha mẹ nào cũng dành tình thương cho đứa con trẻ từ tấm bé, ấp ủ biết bao hy vọng vào đứa con của mình. Chính vì thế, bậc làm cha mẹ thường luôn nghĩ con của mình vẫn là đứa trẻ, mặc dù nó đã trưởng thành, đã là người của xã hội. Cha mẹ thường áp dụng những kiến thức và kinh nghiệm từ trong cuộc đời của mình để dạy dỗ và hướng đạo cho con cái. Sẽ là những điểm mạnh, mang tính tích cực, nếu những kiến thức này không bị “lỗi thời” với cuộc sống thực tại. Vì vậy, bậc làm cha mẹ sống trong thời đại @ hiện nay, cần phải học hỏi và cập nhật nhiều thông tin mới, để có thể hướng đạo cho con cái của mình xác thực hơn với tình hình thực tế. Nếu chỉ có tình thương sẽ không  gây “dấu ấn” để đứa con khâm phục, mà bậc làm cha mẹ cần phải biết kết hợp những hiểu biết khoa học kỹ thuật và cuộc sống mới đáng để người con yêu quí và nể trọng. Bậc làm cha mẹ, phải luôn là những  tấm gương sáng trong mọi lĩnh vực, mọi hoàn cảnh để con cái noi theo. Từ tuổi ấu thơ, tính cách của người con được hình thành từ cha mẹ của chúng. Nếu hàng ngày bạn sinh hoạt theo lề lối công chức cũ “sáng cắp ô đi, tối xách về” hoặc đi làm về ngồi đọc báo, uống trà, chờ vợ bày bữa cơm tối… Ăn xong xem vô tuyến rồi đi ngủ, con của bạn cũng hành động như vậy. Sẽ hệ trọng hơn nữa nếu bạn bỏ bê con cái vì một lý do nào đó ở tuổi ấu thơ, khi ra đời chúng sẽ trở thành những người luôn sợ hãi, độc đoán, vô dụng và cũng “quên” mất bạn.

Một hình ảnh so sánh giữa 2 nền giáo dục con trẻ như sau:

- Trẻ em ở nước ngoài bị té ngã, cha mẹ chúng sẽ nói ngay rằng “tại sao đi lại không chú ý để ngã như thế” … và “hãy đứng lên, rút kinh nghiệm lần sau, không có lại bị đau hơn nữa đấy”… Đứa bé ngơ ngác, nhưng sẽ tự phủ tay, xoa chân đứng dậy vì chợt nhận ra đấy là lỗi tại nó.

- Người Việt Nam ta, con vừa ngã đã lao ra bế, ôm bé vào lòng, vội vã thốt lên “Ối trời ơi, con tôi ngã đau quá”. Đứa trẻ khóc toáng, mắt nhìn mọi người như tìm kiếm sự ủng hộ vì chúng cho là lỗi của người lớn. Có trường hợp khóc “ăn vạ” để đòi thứ mà chúng đã thích từ lâu…

Câu chuyện ở đây không phải là tình thương mà vô tình bạn đã làm giảm nghị lực sống, tăng sự sợ hãi, đáp ứng những đòi hỏi vô lý của đứa trẻ. Thời gian trôi đi, hai đứa trẻ ở hai nền giáo dục lớn lên. Đứa trẻ bị mắng khi té ngã ngày nào, nay đã dám xách ba lô, tự trang bị: chăn, màn, bông băng, thuốc dự phòng… chu du thiên hạ, khám phá thế giới, tự khám phá bản thân khi mới 18 tuổi. Còn đứa trẻ té ngã cùng bản tính ăn vạ kia, luôn sống ỉ lại, đi đâu cũng sợ, không quyết đoán nổi bất cứ điều gì dù là nhỏ nhất. Gặp khó khăn, lại quay về nhà ăn vạ, than khóc, hành hạ cha mẹ…. Thời gian trôi qua mau, cha mẹ chúng già yếu dần, suy kiệt, không còn khả năng giúp chúng được nữa… Chúng sinh chuyện, nói láo, có gì đem bán hết… Và thế là, tình thương “cổ hủ” đó đã tự giết hại mình và đứa con yêu quí của mình. Họ bắt đầu oán thán trời đất, cho rằng gia đình mình vô phúc. Nhưng có biết đâu rằng, chính tình thương yêu mù quáng con trẻ từ tuổi ấu thơ, đã làm hỏng cả một đời đứa con yêu thương ấy.

 

12. Thầy và trò

Vai trò của những bậc thầy khác hẳn với các bậc làm cha mẹ. Bậc thầy thường cứng rắn và nghiêm khắc hơn. Bậc thầy đáng kính là những người đã trải qua nhiều sóng gió trong đời, trí tuệ minh thông, hiểu biết rộng lớn. Người thầy có thể đọc được tâm khảm, sự tham vọng, nỗi sợ hãi thầm kín của học trò. Vì thế, người thầy sẽ hướng đạo, giúp người trò sửa sai, xây dựng lòng quyết tâm… Năm tháng trôi đi, người học trò ngày nào không biết nghe lời cha mẹ, nay đã thay đổi tính nết hoàn toàn. Biết lắng nghe, biết chăm sóc mẹ cha, và biết… sợ khi cha mẹ buồn phiền vì những lỗi lầm đã gây ra. Người thầy trưởng dưỡng biết bao thế hệ học trò qua từng trang giấy, uốn nắn từng cử chỉ, lời ăn, tiếng nói… Người học trò trưởng thành, sau bao năm vẫn luôn nhớ tới người thầy đã dưỡng dục mình, nhưng không thể gặp lại được thầy nữa, bởi thầy đã khuất núi….

 

13. Sư phụ và đệ tử

Khi có duyên với một vị thầy, yêu mến một công việc hoặc một môn phái nào đó, người trò sẽ xin theo thầy làm đệ tử suốt đời. Người thầy nhìn nhận cốt cách của trò, sẽ tuyển chọn và thâu nạp đệ tử. Sau buổi lễ “nhập môn”, người thầy sẽ trở thành sư phụ, là đấng tối cao tinh thần, có trách nhiệm bảo vệ đệ tử và trao truyền những kiến thức cùng các bí quyết ngành, nghề cho đệ tử. Người học trò sau khi đã trở thành đệ tử sẽ được lĩnh hội các kỹ năng và nhiều bí quyết. Đệ tử phải tuân thủ mọi quy định của bản môn, có nghĩa vụ và trách nhiệm lo lắng gìn giữ, bảo vệ môn phái và sư phụ tới hết cuộc đời. Tình nghĩa sư phụ và đệ tử sẽ cao cả hơn mọi nghĩa tình khác trong cuộc đời. Bởi vì, sư phụ đối xử với đệ tử như con đẻ của mình, dành hết tất cả những kiến thức tinh hoa trao truyền cho đệ tử. Hướng dẫn từng bước đi trong đời, từng phương pháp luyện tập để rút ngắn thời gian, bênh vực và bảo vệ đệ tử mọi lúc, mọi nơi… Vì những lẽ sống ấy, người đệ tử coi sư phụ như cha đẻ của mình, luôn thành kính và quý trọng sư phụ. Những sơi dây thương yêu vô hình này đã gắn kết sư phụ cùng đệ tử suốt cả cuộc đời. Khi đã đạt đến một trình độ, người đệ tử sẽ lĩnh hội được tất cả ý chỉ từ sư phụ thông qua các sóng năng lượng sinh học đặc biệt… Khác với người học trò, người đệ tử luôn lo lắng mọi công việc trong gia đình của sư phụ. Khi sư phụ “khuất núi”, đệ tử là người đứng bên cạnh cùng gia đình sư phụ…

* Lời kết: Tình thương yêu và lòng thành kính giữa người với người trong đời và đạo là như vậy đó. Vì tính chất vô hình, nếu bạn muốn sở hữu chúng, bạn cần phải có một quá trình nhận thức và tu tập. Nó sẽ là vật báu trong suốt cuộc đời của bạn. Bạn nên nhớ rằng, không có cha mẹ sẽ không có bạn. Dù cha mẹ có như thế nào đi chăng nữa, bạn hãy nên ứng xử với tình thương và lòng thành kính như đối với sư phụ của bạn. Đời và đạo là sự kết hợp âm dương hài hòa. Rất đáng tiếc cho những ai bỏ mặc cha mẹ và không có một sư phụ trong đời…. Bạn có biết mình sẽ là ai, sẽ ra sao về cuối đời?. Chỉ những ai biết dành thời gian tĩnh tâm suy ngẫm, mới nhận ra báu vật này.

(Còn nữa)

                                                                                         VIỆN IBV

                                                                                     VIỆN TRƯỞNG

                                                                                Chuyên gia cảm xạ học

                                                                                    Nguyễn Ngọc Sơn  

CẢM TƯỞNG CỦA HỌC VIÊN
THÀNH TÍCH
TRẤN TRẠCH - MỘ TRẠCH - NÂNG SINH KHÍ
NHÂN TƯỚNG HỌC
BẠN CẦN BIẾT
CLB NĂNG LƯỢNG CẢM XẠ
  • Tổng bài viết đọc hôm nay: 1664
  • Tổng bài viết đọc hôm qua: 2688
  • Tổng bài viết đọc tháng này: 112856
  • Tổng bài viết đọc tháng trước: 121472
  • Tổng bài viết đọc năm nay: 922283
  • Tổng bài viết đọc năm trước: 910390
  • Tổng số khách truy cập hôm nay: 1664
  • Tổng số khách truy cập hôm qua: 2688
  • Tổng số khách truy cập năm nay: 922283
  • Tổng số khách truy cập năm trước: 910390
  • Số người trực tuyến: 51
New